Vào những ngày chính hạ, mùa hè không tiếc tãi xuống thế gian thứ nắng vàng rực rỡ, thết đãi cây cối nguồn sáng vô tận để sinh sôi, xanh thắm. Được nắng, được gió, được cả những cơn mưa rào mát lịm, cỏ cây hoa lá lớn lên mỗi ngày, cứ thế mà bừng bừng nhựa sống.
Triền đê những chiều hè bỏng rát, mắt lũ trẻ chăn trâu dường như được xoa dịu bởi bời bời cỏ mật xanh non đang thi nhau mọc lan trên đất. Xen giữa màu xanh bát ngát của cỏ, đám hoa thạch bi với những chiếc lá hình trái tim bé xíu cũng cố ngoi lên hưởng mật nắng hè. Để rồi qua một vài ngày nắng, những nụ vàng be bé ban đầu hẵng còn e ấp, chúm chím bung nở cánh vàng sáng rực. Dưới ánh nắng chói chang, cánh hoa mỏng mảnh nghiêng mình gửi lời chào gió nắng. Nó kiên cường, kiêu hãnh vươn cố vươn hết thân hình mảnh mai chạy suốt đê dài.
Từ đê làng, phóng tầm mắt về xóm nhỏ, màu xanh ngát của những cây bàng, bụi chuối, gốc cau, gốc dừa ôm ấp, phủ che bao mái nhà. Nhô lên trước cổng trường, hai cây phượng già bung hoa đỏ chói. Và từ những đầm bãi, ao hồ đang đưa lên một thứ mùi thanh tao, thuần khiết của sen vào mùa hạ. Đó là thứ mùi tổng hòa của nước, của những chiếc lá xanh, bề mặt mềm mượt như nhung, hương dịu ngọt, tinh sạch của cánh hoa thơm...
Nắng càng đỏ lửa thì những búp lá trên cây thạch lựu cuối vườn nhà càng xanh. Giữa trưa, khép vội cánh cửa sổ để che nắng, ánh mắt ai chợt khựng lại rồi òa vỡ trên bông thạch lựu mới nở. Mỗi năm một lần vào những ngày chính hạ, thạch lựu bung hoa. Nắng tỏa bao la trên cánh đồng tươi nguyên màu hạ mới. Dẫu ngàn đời bông lúa cứ thong dong, cây chắt lọc tinh hoa từ lòng đất mẹ, kết thành hạt thảo thơm mang nguồn sống cho đời. Con nắng tròn đầy giục hạt vàng chín mẩy, giọt mồ hôi ai lấp lánh nắng cười.
Nắng lấp loá trên cánh diều giấy trắng tinh bay phấp phới giữa bầu trời cao rộng. Chú bé con vắt vẻo trên lưng trâu, mắt mơ màng ngắm mãi cánh diều xa. Mẹ đội nón, đội cả nắng đồng về nhà, trên lưng áo bạc màu vẫn còn đọng lại hương nắng giòn thơm. Chiều tối nắng nhạt, bố gọi mấy anh em ra sân giếng tắm, thả chiếc gàu làm bằng cao su đen bóng xuống lòng giếng sâu, bắp tay bố cuồn cuộn kéo nước dội ào ào cho lũ con thơ. Nước mát lạnh, ánh nắng gay gắt ngày chính hạ dường như chỉ còn mỗi mát lành…
Cứ vậy, “mật đường” của mùa hạ tãi xuống nhân gian góp công làm nên những cuộc sinh sôi. Nuôi lớn dần đất đai châu thổ, con người, cỏ cây, hoa lá. Mùa hạ hào phóng bao la dâng tặng cho đời ánh nắng chói chang, rực rỡ sắc màu nhựa sống. Hỏi thế gian này có thứ gì vô biên như nắng, trải bao nhiêu thời gian vẫn mãi mãi đong đầy? Đi ngang qua một mùa nắng, ngắm nhìn mải mê vạn vật vẫn đang sinh sôi, nảy nở trong mùa hè rực cháy càng thấy yêu thương thêm mùa hạ, trân quý những tia nắng trời. Càng thêm yêu cuộc sống, sự sống này. Đã và đang ở đây một mùa nắng sôi nổi, giữa miền không gian xanh thẳm, hối thúc, nuôi dưỡng tiếp mạch đời. Và cứ thế, nắng hạ vàng vẫn thả nhớ thương: “Mùa hạ của tôi, mùa hạ đã đi chưa/Ôi tuổi trẻ bao khát khao còn, hết?/Mà mặt đất màu xanh là vẫn biển/Quả ngọt ngào thắm thiết vẫn màu hoa”. (Mùa hạ, Xuân Quỳnh).