Đi quá nửa đời người, trong giấc mơ vào những ngày mệt nhọc của tôi hầu như lúc nào cũng có bóng dáng làng quê cũ thân thương. Nhà tôi đó, nằm giữa xóm với chiếc cổng bé xinh quanh năm ngập trong sắc hoa giấy hồng. Xóm tôi đó, lít nhít bầy trẻ con sàn sàn tuổi ngày ngày rủ nhau nô nghịch ầm ĩ. Trưa và chiều, vào giờ cơm, cả xóm rộn tiếng người lớn hò gọi lũ trẻ mải chơi về ăn cơm. Bếp nhà ai cũng sực nức mùi cá kho, mùi nồng nồng của canh rau tập tàng hái vội ở vườn nhà. Hình bóng quê hương ấm áp, an lành cứ thế “dõi theo”, an ủi tôi suốt những năm tháng sau này.
Gia đình tôi chuyển nhà vào một chiều mưa lạnh. Sau khi thu dọn hết đồ đạc chất lên chiếc xe tải cũ mèm, bố và anh tôi theo xe tải về nhà trước cất đặt đồ đạc. Mẹ đặt em tôi ngồi vào ghế phía trước xe đạp, tôi ngồi phía sau, phủ áo mưa kín mít rồi mải miết đạp về nhà mới. Trời nhá nhem, cả nhà ngồi giữa ngổn ngang đồ đạc, xì xụp ăn cơm. Đang ăn, bỗng nhiên em gái khóc toáng lên, con nhớ nhà quá. Không khí chùng xuống, thật nhanh và nặng. Mẹ nói nho nhỏ, đây cũng là nhà mà con… Thế rồi nhà tôi ai cũng quen dần với ngôi nhà mới này (hoặc là phải quen) và không nhắc (hoặc không dám nhắc) về nơi chốn cũ. Tôi cũng sợ có khi nào nhớ nhà, nhớ quê cũ quá mà ào về, xáo trộn những thứ bố mẹ đã cố gắng sắp đặt. Nên mỗi khi nhớ quê, tôi lại tự dặn mình, khi ngủ nhớ… mơ quê.
Thế là trong những giấc mơ tôi thấy mình đang ở quê, ngồi dưới gốc cau chờ tàu mo rụng để tết thành quạt, thành những bộ “tóc giả” thật xinh đội đầu cho em gái. Hay vào những ngày hè oi nồng, chỉ chờ bớt nắng là lũ chúng tôi lao mình ra giữa sông tung tăng tắm gội, đùa nghịch. Rồi thong thả cùng nhau dong trâu về, ngang qua bãi không quên nhổ trộm khi thì vài củ khoai, lúc là bắp ngô non hạt còn nguyên sữa. Nhớ lắm những ngày mùa vội vã, lưng áo bố không khi nào khô. Nhớ những u, những cục chai sần trong lòng bàn tay mẹ lam lũ mùa gặt đến. Nhớ cả những chiều mưa rào bất chợt, anh em tôi cong mông "chạy" lúa. Nhớ những đêm đông bà rén bên màn kéo chăn đắp cho bầy cháu nhỏ. Mơ màng nhớ bao nếp nhà bạc màu che sương gió. Nhớ tiếng bác thuyền chài gõ mái chèo đuổi cá sớm mai… Quê nhà tôi ơi, nhớ thương bao giờ cho vơi…
Bao mùa mưa nắng qua, tôi ngày càng chuyển nhà đi xa hơn nữa. Quê hương càng vời vợi xa xôi. Lòng tôi, qua tháng năm cũng đã trở nên trầm ổn hơn, biết tự “thu xếp” để an tĩnh. Nhưng tôi tin và tự hứa với mình rằng, vào ngày gối mỏi, tôi sẽ về quê, về với nơi mà tôi yêu mến nhất. Bởi trong tâm niệm của những đứa con ly hương, ai cũng thấy mắc nợ quê nhà bằng chính nỗi nhớ, niềm thương vời vợi khó gọi tên. Nỗi nhớ ấy lắng sâu và bền chặt như một phần ý thức nguồn cội thiêng liêng, như máu thịt, như kỷ niệm, như thôi thúc. "Về đi thôi ta về đi thôi/ Niềm thương nỗi nhớ quê nhà giục ta rồi/ Lắng hồn xưa tiếng gà gọi trong mơ/ Đưa người lưu lạc tìm về một bến bờ”…