Trên những con phố quen thuộc, bằng lăng không đơn độc bởi chúng thường được trồng thành hàng, những vòm lá đan vào nhau. Vào Hạ, trên những tầng lá xanh mướt mắt, hoa bằng lăng bung nở, cánh hoa mỏng như xác pháo. Giữa cái nắng chói chang đầu Hạ, khoảng tím bằng lăng như làm dịu đi sự ồn ào, náo nhiệt của phố thị, khiến lòng người chậm lại trong những tất bật, lo toan của cuộc sống.
Khi mới nở, hoa bằng lăng có màu tím đậm, đẹp đến nao lòng. Nhưng dưới cái nắng rát và vài cơn mưa rào mùa Hạ, sắc tím phai dần thành sắc trắng hồng nhàn nhạt trước khi rời cành. Nhặt cánh hoa rơi, tôi chợt nhớ đến những câu thơ trong bài thơ "Hoa tím" của nhà thơ Nguyễn Bùi Vợi: Tôi biết hoa phượng vĩ/ Nở cùng hoa bằng lăng/ Nhưng bằng lăng rụng trước/ Màu tím thường khó khăn… Thế nhưng, cái sự phai nhạt của bằng lăng không gợi vẻ tàn úa, mà giống như một sự dâng hiến thầm lặng. Bằng lăng đem tất cả những gì rực rỡ nhất tặng cho đời.
Ngày ngày đi qua những con phố, dưới tán bằng lăng mùa hoa nở, tôi đã thấy biết bao “câu chuyện” đẹp của cuộc sống: là những tốp bạn trẻ tíu tít tạo dáng, chụp ảnh cho nhau để lưu giữ lại khoảnh khắc “mùa hoa tím”; là những cô, những chị tuổi trung niên tranh thủ dừng xe chụp một tấm hình như muốn níu giữ thanh xuân; là ánh mắt bâng khuâng của những cô cậu học trò cuối cấp, chuẩn bị chia xa để bước vào một hành trình mới.
Người ta thường nói, bằng lăng là loài hoa của sự đợi chờ và lòng thủy chung. Thuở học trò, nhóm bạn thân của chúng tôi có 4 người. Mỗi chiều tháng Năm, sau giờ tan trường, chúng tôi đều đi dạo một vòng quanh hồ gần trường. Nơi ấy có hàng bằng lăng rợp bóng với sắc tím mênh mang. Ngồi dưới tán bằng lăng, chúng tôi hẹn nhau, sau này, dù cuộc sống có ra sao vẫn sẽ nhớ gặp nhau vào mùa hoa bằng lăng nở rộ...
Thời gian trôi qua thật nhanh. Lũ chúng tôi cũng đã đi qua nhiều mùa bằng lăng. Và dù có người định cư ở nước ngoài, người vào Nam công tác, người lại lập nghiệp tận vùng địa đầu phía Bắc của Tổ quốc, thì chúng tôi vẫn luôn nhớ tới lời hẹn gặp vào mùa bằng lăng... Cứ thế, mùa hoa tím đã cùng chúng tôi lưu giữ thật nhiều ký ức đẹp đẽ bên nhau. Tháng Năm, vì có sắc tím ấy mà trở nên đáng nhớ biết nhường nào.
Giữa phố sá nhộn nhịp, sắc tím của bằng lăng giống như một nốt trầm xao xuyến. Mỗi mùa bằng lăng đi qua, trong tim mỗi người đều giữ lại một chút sắc tím bình yên, để yêu hơn những mùa Hạ nồng nàn; để nhận ra rằng, dù cuộc sống có hối hả đến đâu, vẫn luôn có những góc nhỏ bình yên để ta dừng lại, hít hà mùi hương nhẹ nhàng, nhớ về những kỷ niệm và ngắm nhìn thiên nhiên tươi đẹp...