Sân ga những ngày cuối năm tấp nập hơn hẳn, người đến kẻ đi ồn ào, náo nhiệt. Nhà ở gần ga, những lúc rỗi rãi Hằng thường vào ga chơi, nói chuyện cùng mấy cô chú làm ở ga. Không hiểu sao Hằng rất thích vào sân ga chơi. Hằng có thể ngồi yên lặng hàng giờ trên những băng ghế ở phòng chờ nhìn ra nơi đoàn tàu đỗ, nhìn ngắm những gương mặt xa lạ lên tàu, xuống tàu và cả những người đến đưa, đón. Mỗi người một vẻ, một tâm trạng trước những chuyến đi, trở về.
Sân ga ngày cuối năm vội vã hơn thường lệ. Phòng chờ chật kín người lẫn đồ đoàn. Ngay chỗ Hằng ngồi, cụ bà có lẽ đã ngoài 70 tuổi, ba lô quần áo để bên người, tay khư khư ôm vào lòng một túi nilon to gói bên trong là những túi gạo nếp, đỗ xanh, bánh phở khô. Cụ nói với người cháu gái ngồi cạnh, lên bà đồ xôi đỗ cho ăn nhé. Bố mẹ con đều thích ăn xôi đỗ bà đồ đấy. Hay con muốn ăn bánh chưng không, bà con ta làm bánh nhé? Vâng, năm nay “chơi lớn” gói bánh chưng đi bà. Năm ngoái con theo các anh chị năm hai ở trường đi tình nguyện tặng quà cho người nghèo dịp Tết, đã học cách gói bánh rồi đấy. Con sẽ trổ tài cho cả nhà xem. Bà cụ vui vẻ: Thật thế á. Tốt rồi, cháu gái của bà lớn thật rồi. Tiếng cười trong sáng của cô gái làm Hằng cảm thấy vui lây.
Tiếng còi xa xa hú dài vang vọng, báo hiệu tàu đang chuẩn bị vào ga. Hằng thong thả tiến gần sát khu vực soát vé. Khu vực tàu đỗ, hình như gương mặt những người chờ tàu có chút sốt ruột, căng thẳng. Chắc ai cũng vậy, sẽ có một chút hồi hộp khi chuẩn bị lên tàu.
Cô gái ôm bó hoa thược dược với những bông đỏ thắm điểm xuyết những cành violet tím mỏng manh thu hút sự chú ý của Hằng ngay lập tức. Cô gái gần như quay hẳn người hướng ánh nhìn về phía tàu đến. Ánh mắt cô sáng rực khi nhìn thấy gương mặt rắn rỏi, dáng người vạm vỡ, gọn gàng trong bộ quân phục màu xanh của chàng trai cô mong đợi. Chàng trai đi như chạy đến chỗ cô gái đứng, ôm chầm lấy cô. Về nhà nào anh, bố mẹ đang đợi anh về ăn Tết. Những bông thược dược lắc lư theo bước chân của đôi trai gái trẻ…
Con à, tàu dừng rồi sao mẹ không thấy con đâu? Tiếng ai đó thảng thốt nói chuyện điện thoại làm Hằng giật mình. Mẹ gọi cho con mà toàn thấy thuê bao điện thoại không liên lạc được, mẹ sốt ruột nên vẫn ra ga chờ, người phụ nữ đứng tuổi đi đi lại lại trước mặt Hằng nói. Ừ, ừ, không sao con ạ, sau Tết về cũng được, nhiệm vụ cơ quan, đơn vị giao thì phải thực hiện chứ… Không sao, không sao, cứ yên tâm làm nhiệm vụ con nhé. Người phụ nữ buông điện thoại xuống nét mặt buồn bã, vai khẽ co lại. Nhìn vẻ mặt người phụ nữ đứng tuổi, mái tóc sợi trắng chiếm hai phần, tự nhiên Hằng muốn đến hỏi han vài câu. Lại gần, Hằng nghe người phụ nữ lẩm bẩm, không sao, khi nào con về mẹ con mình ăn Tết, con về là có Tết…
Sân ga ngày cuối năm vẫn nhộn nhịp, rộn ràng những chuyến đi - về. Có người kịp về Tết, có người lỡ chuyến tàu, có người đón được người, có người hẹn xuân sang… Nhưng dù kịp hay lỡ, sân ga này mỗi độ xuân về Hằng đều thấy đầy ắp những ước vọng gặp gỡ, thương yêu.