Phụ tử tình thâm

    Thứ Bảy, 14/03/2026, 21:00

    Trước thời khắc cuối cùng của bố, tôi cảm nhận rõ hơn sự mong manh của đời người. Lần đầu tiên, tôi gọi hai tiếng “bố ơi” một cách trọn vẹn, không gượng gạo, không lạnh nhạt. Tôi hiểu rằng từ thời khắc này đây, bức tường vô hình ngăn cách giữa hai bố con đã không còn nữa.

    Có thể bạn quan tâm

    Phụ tử tình thâm
    Truyện từ Cố đô-
    Về quê ăn Tết
    Truyện từ Cố đô-
    Mai vàng miền chân sóng
    Truyện từ Cố đô-
    Có một chiều mây trắng
    Truyện từ Cố đô-
    Truyện ngắn: Gạo quê
    Truyện từ Cố đô-
    Truyện ngắn: Quà Tết
    Truyện từ Cố đô-
    Truyện ngắn: Láng giềng
    Truyện từ Cố đô-
    Truyện ngắn: Những trái cau non
    Truyện từ Cố đô-
    Truyện ngắn: Một chuyến đi chơi
    Truyện từ Cố đô-
    Truyện ngắn: Nét chữ đầu đời
    Truyện từ Cố đô-
    Truyện ngắn: Ký sinh
    Truyện từ Cố đô-
    Truyện ngắn: Châu Long không ngoảnh lại
    Truyện từ Cố đô-
    Truyện ngắn: Cô bé mồ côi và tử thần
    Truyện từ Cố đô-
    Truyện ngắn: Người một nhà
    Truyện từ Cố đô-
    Truyện ngắn: Người giữ rừng
    Truyện từ Cố đô-
    Truyện ngắn: Lòng tốt
    Truyện từ Cố đô-
    Truyện ngắn: Trong đoàn quân
    Truyện từ Cố đô-
    Truyện ngắn: Làng Trầm hôm mưa
    Truyện từ Cố đô-
    Truyện ngắn: Một vùng nắng tỏa
    Truyện từ Cố đô-
    Truyện ngắn: Hạnh phúc không muộn màng
    Truyện từ Cố đô-
    Truyện ngắn: Cái bắt tay
    Truyện từ Cố đô-
    Truyện ngắn: Thênh thênh cõi người
    Truyện từ Cố đô-
    Truyện ngắn: Anh em kết nghĩa
    Truyện từ Cố đô-
    Truyện ngắn: Ngôi nhà cũ
    Truyện từ Cố đô-