0:00

    0:00

    Thân thương nồi nước lá thơm gội đầu của mẹ

    Thứ Bảy, 20/12/2025, 09:00

    Mỗi lần về quê, lòng tôi lại háo hức, bình yên đến lạ. Cái háo hức, bình yên ấy không chỉ đến từ cánh cổng cũ rêu phong, hay ánh mắt mừng vui của mẹ ở khoảnh sân nhỏ. Nó đến từ thứ hương thơm quen thuộc, vượt lên trên mọi hỗn tạp mùi vị của phố thị, len lỏi vào từng tế bào, khơi dậy cả miền ký ức sâu thẳm. Đó là mùi của bếp củi ấm nồng, hòa quyện cùng vị thanh mát của lá - hương vị duy nhất mà thời gian không thể rửa trôi - chính là hương thơm của nồi nước gội đầu mẹ đun.

    author
    Thu Thảo

    Tin liên quan

    Ngọn lửa hồng liếm vào thanh củi khô, nổ lách tách như lời kể chuyện thủ thỉ.

    Thân thương nồi nước lá thơm gội đầu của mẹ

    VĂN HỌC - NGHỆ THUẬT-

    Tin liên quan

    Ngọn lửa hồng liếm vào thanh củi khô, nổ lách tách như lời kể chuyện thủ thỉ.

    Thân thương nồi nước lá thơm gội đầu của mẹ

    VĂN HỌC - NGHỆ THUẬT-

    Tin cùng chuyên mục

    Thân thương lối ngõ quê nhà

    Tản mạn Ninh Bình-

    Những sớm hè trong trẻo

    Tản mạn Ninh Bình-

    Mùa hoa tháng Năm

    Tản mạn Ninh Bình-

    Những vì sao đêm

    Tản mạn Ninh Bình-

    “Khoảng trời tím” giữa lòng thành phố

    Tản mạn Ninh Bình-

    Dòng sông quê hương

    Tản mạn Ninh Bình-

    Mơ quê

    Tản mạn Ninh Bình-

    Dư vị tháng Tư...

    Tản mạn Ninh Bình-