Ở huyện Nam Trực cũng nổi tiếng có một số ngành nghề tiểu thủ công nghiệp và làng nghề truyền thống. Trong đó, trước tiên phải nhắc đến làng nghề rèn Vân Chàng, thị trấn Nam Giang có từ cách đây hơn 700 năm do 6 vị tổ sư tương truyền ở Núi Tiên, thuộc Quần thể văn hóa Tiên Sơn (nay là phường Trung Lương, thị xã Hồng Lĩnh, tỉnh Hà Tĩnh) đến truyền nghề rèn cho 15 cụ tổ các dòng họ: Đoàn, Trần, Vũ, Đỗ, Ngô... của làng. Ngoài nghề rèn, huyện Nam Trực còn gìn giữ được khoảng 20 nghề thủ công truyền thống; trong đó có 12 làng nghề được UBND tỉnh công nhận. Tiêu biểu như: thôn Báo Đáp, thôn Rạch, xã Hồng Quang được nhiều người biết đến với nghề làm đèn ông sao, hoa giấy, chế tác và biểu diễn rối nước; xóm Rục Kiều, thôn Cổ Gia, xã Nam Hùng có nghề làm nón lá; thôn Liên Tỉnh, xã Nam Hồng có nghề dệt vải; thôn Đồng Quỹ, xã Nam Tiến có nghề đúc đồng; thôn Thượng Nông, xã Bình Minh có nghề làm kẹo lạc; thôn Vị Khê, xã Điền Xá nổi tiếng với nghề trồng hoa, cây cảnh; làng Phượng, xã Nam Dương có nghề làm miến, bánh đa… Nhiều năm qua, văn hoá làng nghề ở Nam Trực không chỉ thể hiện qua lối sống, đạo đức nghề, quy định khắt khe trong việc truyền nghề, đào tạo nghề mà còn gắn với văn hóa giao lưu, buôn bán các sản phẩm làng nghề. Nhằm phát huy nét đẹp văn hóa truyền thống trong các làng nghề, nhiều năm qua, huyện Nam Trực đã tập trung huy động mọi nguồn lực để khai thác, bảo tồn giá trị các di sản để hình thành các sản phẩm du lịch đặc trưng vùng miền. Các làng nghề truyền thống đã đề cao vai trò của cộng đồng dân cư, xác định người dân là đối tượng cần được đào tạo, là nguồn nhân lực cho phát triển bền vững thông qua việc hướng dẫn, tuyên truyền giá trị của di sản, đào tạo người có tay nghề, có kiến thức và kinh nghiệm thực tiễn… Từ đó, xây dựng quy tắc làm nghề, hương ước xóm làng. Các di tích thờ tổ nghề đã được quy hoạch thành trọng điểm du lịch trong quy hoạch tổng thể phát triển du lịch của huyện. Ngoài việc tuyên truyền quảng bá cho các sản phẩm du lịch văn hóa, huyện còn làm tốt công tác kiểm kê các di sản văn hóa, lập hồ sơ đề nghị các cấp xếp hạng, ghi danh di tích, di sản để đưa vào quản lý phù hợp; định hướng khai thác để phát triển trở thành các khu, điểm du lịch của các địa phương có làng nghề.
|
| Nghề làm đèn ông sao thôn Báo Đáp, xã Hồng Quang (Nam Trực). |
Ở huyện Trực Ninh, trong quá trình xây dựng văn hoá nông thôn mới, huyện xác định: Để lưu giữ “hồn quê” trong quá trình đô thị hoá nông thôn, các địa phương phải bảo tồn được các thiết chế văn hoá cổ, phát huy những giá trị truyền thống mang bản sắc văn hoá địa phương như: cổng làng, chợ quê; tinh hoa làng nghề truyền thống; giá trị lịch sử, nghệ thuật kiến trúc di tích; hội làng; các loại hình nghệ thuật dân gian... Cùng với sản xuất nông nghiệp, một số làng nghề truyền thống vẫn được các thế hệ người dân kế thừa và phát triển; tiêu biểu như: nghề ươm tơ, dệt vải làng Dịch Diệp, xã Trực Chính và các làng: Cự Trữ, Cổ Chất, Nhị Nương, xã Phương Định; nghề mây tre đan, gỗ mỹ nghệ, xã Trung Đông… Các làng nghề không chỉ tạo việc làm cho người lao động mà còn góp phần gìn giữ, phát huy bản sắc văn hóa dân tộc. Huyện Xuân Trường hiện có 7 làng nghề truyền thống được UBND tỉnh công nhận, gồm các làng nghề: thêu Phú Nhai, điêu khắc và chế biến gỗ Trà Đông, xã Xuân Phương; dệt chiếu, trồng cây cảnh Xuân Dục, xã Xuân Ninh; cơ khí, chế biến lương thực thực phẩm, chế biến lâm sản, xã Xuân Tiến. Các địa phương có làng nghề đều đưa nội dung về bảo vệ văn hóa làng nghề vào hương ước, quy ước và thường xuyên được bổ sung, sửa đổi phù hợp với từng giai đoạn, có sự đồng thuận, cam kết thực hiện từ nhân dân. Huyện Nghĩa Hưng hiện còn lưu giữ được các làng nghề thủ công, tập trung ở 4 nhóm nghề: đan lát thủ công các sản phẩm từ mây, tre; sản xuất các sản phẩm từ cói; làm đồ chơi dân gian; chế biến thực phẩm. Tiêu biểu là các làng nghề làm nón lá Đào Khê Thượng, Đào Khê Hạ, xã Nghĩa Châu, làng nghề đan cói xuất khẩu Đồng Nam, xã Nghĩa Lợi. Khi ghé thăm các làng nghề thủ công nơi đây, những hình ảnh từng nhóm người quây quần trong nhà, ngoài sân, ngoài ngõ cùng nhau làm nghề với tiếng cười nói rôm rả; người dân cư xử với nhau vui vẻ, hòa thuận cho thấy những giá trị chiều sâu của văn hóa làng nghề là sự đoàn kết, gắn bó cộng đồng. Chính nghề thủ công đã kéo dân làng xích lại gần nhau hơn, tình làng, nghĩa xóm ngày càng bền chặt, hình thành những giá trị, chuẩn mực nếp sống văn hoá trong cộng đồng, góp phần xây dựng môi trường văn hóa lành mạnh trong thời kỳ phát triển và hội nhập thế giới.
|
1. Nghề đan lát ở xã Trung Đông (Trực Ninh). 2. Nghề làm nón xã Nghĩa Châu (Nghĩa Hưng). |
Ngày nay, giá trị văn hóa làng nghề ở tỉnh ta vẫn luôn giữ vị trí quan trọng trong tâm thức và cuộc sống của người dân, được các thế hệ người dân gìn giữ, trao truyền qua từng thế hệ. Giá trị văn hóa ấy sẽ còn mãi với thời gian cùng sự phát triển của đời sống kinh tế - xã hội hôm nay./.
Bài và ảnh: Khánh Dũng