Tác giả, tác phẩm Thứ năm, 23/01/2020 14:13

Trái đất Tò He

Những nắm bột gạo nhuộm màu xanh, đỏ, tím, vàng hồi hộp nằm trên mặt mâm đồng. Bột xanh thấy mình biếc hơn màu lá cây bàng. Bột đỏ thấy mình chói chang màu hoa phượng bên hồ Hoàn Kiếm giữa trưa hè. Bột vàng thấy rạo rực màu lúa chín trên đồng làng.


Bột tím ngó nghiêng xung quanh không thấy vật nào cùng màu với mình. May quá, bé gái tóc cài nơ tím đến xem nặn tò he. Nắm bột tím mừng rỡ, suýt nữa nhảy cẫng khỏi mâm! Nắm bột đen đượm nỗi buồn nhìn đống than tổ ong đen sì, cặp gắp than cũng đen sì.

Mâm đồng thấu hiểu nỗi niềm của từng nắm bột màu. Mâm đã trải qua hàng trăm lần đựng bột gạo màu nặn tò he. Mâm mỉm cười, lấy que tre gõ vào bụng, lên tiếng:

- Nắm bột gạo màu nào mà chẳng muốn điều hay đến với mình. Đôi tay của cụ nghệ nhân thì chẳng theo ý muốn của từng nắm bột đâu!

Cún con chầu hẫu bên mâm bột gạo từ khi mặt trời mới ló dạng sau ngọn tre làng. Bụng đói cồn cào. Những nắm bột thì cà kê rõ lắm chuyện. Cún con nhe răng, chun mũi, sủa:

- ẳng! ẳng! Nếu được xơi bây giờ thì bột màu nào cũng khoái!

Cụ nghệ nhân mắng yêu cún con:

- Hư nào!

Cụ lấy que tre ( dùng để cắm tò he) vụt nhẹ vào lưng cún con.

Khách hàng là lũ trẻ con sún răng trong làng. Chúng xúm xít ngồi xung quanh mâm xem cụ nghệ nhân nặn tò he. Những cặp mắt thơ ngây, trong veo như mắt bê non mở rõ là to. Cụ nghệ nhân véo tí bột gạo dính vào đầu que tre. Ngón tay vê vê như phù phép. Cụ đang véo bột nặn con trâu cày. Ngón tay gầy ngẳng khéo léo véo bột màu đen, vê tròn thành bụng con trâu vừa ăn no cỏ. Vê bột dài như cây gậy Như ý của Tôn Ngộ Không, cấu thành bốn đoạn, gắn thành bốn chân móng guốc...

Cụ nghệ nhân giải lao hút thuốc lào. Con trâu cày còn thiếu đầu, thiếu đuôi. Bột gạo đen chờ đợi, bồn chồn, suýt nữa thì lên men!

Ngón tay xương xẩu lại tiếp tục vê tí bột đen bé tẹo, gắn phía sau thành đuôi trâu. Cụ cẩn thận nặn đầu con trâu, từ mũi đến mắt, từ tai đến sừng. Đôi sừng cong vênh vang. Cuối cùng, cụ véo một tí ti bột gạo màu đỏ nặn trái tim, rồi đặt vào ngực trâu. Nhờ có trái tim-dù bé tí ti, trâu hít một hơi dài định phóng ra cánh đồng. May mà cụ nghệ nhân đính chặt trâu vào que tre như các con tò he khác.

Bé gái được cụ nnghệ nhân tặng con trâu tò he. Bé mừng quá! Ngón tay vuốt ve âu yếm, không ngờ làm rụng hai sừng của trâu. Cụ nghệ nhân thấy thế, cười khà khà:

- Cháu của cụ giỏi quá! Cháu biến con trâu già thành con nghé ngoan chưa mọc sừng rồi đó!

Trâu tò he rất tự hào, bởi nghé con bao giờ cũng ngoan hơn trâu!

Cụ nghệ nhân chậm rãi véo bột gạo đỏ nặn bông hoa hồng. Con bướm vàng đang đậu trên bờ giậu lại tưởng hoa hồng tò he là bông hoa hồng thật. Bướm bay đến đậu lên bông hoa hồng tò he. Râu bướm dính vào cánh hoa. Bướm hoảng hốt đập cánh. Phấn hoa từ cánh bướm rơi lả tả làm cho cánh hoa hồng tò he được phủ lớp nhũ. Cụ nghệ nhân gỡ con bướm ra khỏi bông hoa hồng tò he, lựa lời nhắc nhủ:

- Cẩn thận cuộc bay lượn lần sau bướm nhé!

Bé lớp trưởng được tặng bông hoa hồng tò he. Bông hoa xứng với thành tích của bé. Bữa cơm trưa, bé tự xúc ba thìa cơm nhưng chỉ làm vãi ra bàn hai thìa cơm mà thôi!

Cụ nghệ nhân véo bột gạo màu vàng, màu tím nặn mười chiếc máy bay. Mỗi bé được thưởng một chiếc máy bay. Như thế thì các bé không còn tị nạnh nhau hơn thiệt. Máy bay nhỏ xíu bám chặt trên đầu que tre. Que tre bảo: “Máy bay đậu trên đầu que tre đến mốc xanh cũng không cất cánh được, vì cụ nghệ nhân không nặn phi công lái máy bay!”. Nghe vậy, đám trẻ con cầm máy bay trên tay, chạy trên đường làng, miệng kêu è è...

Mỗi nắm bột gạo tự nguyện đóng góp một tí để nặn vận động viên thể thao. Bột màu vàng nặn tấm thân căng phồng cơ bắp. Bột màu chàm nặn áo đeo số. Số áo màu đỏ nổi bật sau lưng. Bột màu tím được nặn đôi giày hiệu cá sấu. Bột màu xanh làm đôi mắt nhìn thấu đích, không bao giờ chớp dù mồ hôi ròng ròng trên trán. Bột màu đen tạo thành mái tóc gọn gàng.

Bọn trẻ vỗ tay nhìn vận động viên một chân dính vào que tre, chân kia co lên trong tư thế sẵn sàng xuất phát. Que tre cắm trên mặt đất. Vận động viên tò he tưởng cuộc thi đấu bắt đầu. Cún con thì không nghĩ đó là vận động viên. Cún tóp tép nhìn cục bột ngon lành. Vận động viên tò he thì tưởng cún con ngưỡng mộ mình bèn hô vang: “Xuất phát!” Chân vận động viên tò he đạp mạnh làm que tre bị đổ ra mặt đất. Vận động viên tò he ngã xoài. Đúng lúc ấy, cún con nhảy bổ tới, ngoạm lấy vận động viên tò he, rồi chạy biến. Đầu vận động viên tò he thò ra ngoài miệng cún con, rẽ gió. Vận động viên thấy tốc độ nhanh quá! Những nắm bột trên mâm đồng thì ngỡ rằng vận động viên tò he và cún con cùng thi chạy môn tiếp sức.

Cụ nghệ nhân vun tất cả bột gạo còn lại trên mâm, bột xanh một tí, bột đỏ một tí, bột tím một tí, bột đen một tí, bột vàng một tí... Cụ đưa các nắm bột gạo đủ màu sắc cho các bé. Các bé chưa từng nặn tò he. Những bàn tay tí xíu, vụng về vo tất cả các nắm bột thành một cục to tướng. Bột xanh lẫn với bột đỏ. Bột đỏ lẫn với bột tím. Bột tím lẫn với bột vàng. Bột vàng lẫn với bột đen. Bột đen lẫn với bột trắng... Cục bột tròn to tướng trộn muôn màu sắc.

Những màu sắc ấy tạo nên màu sắc của Trái đất. Phát hiện ra điều kỳ diệu, cụ nghệ nhân thốt lên:

- ồ! Cục bột tròn to tướng mà các cháu bé vừa nặn ra là Trái đất đấy! Trái đất Tò he đấy! 

Các bé nhảy chân sáo, reo ầm ĩ:

- Trái đất Tò he! Trái đất Tò he!

Cụ nghệ nhân cảm động xoa hai bàn tay xương xẩu, nói:

- Đời nghệ nhân của ta chỉ nặn được chú Tễu đang cười, Vận động viên co cẳng trên đầu que tre, con trâu nghênh sừng, bông hoa hồng và những trái cam tò he! Các cháu bé của cụ giỏi quá! Lần đầu tiên các cháu tập nặn mà nặn ra Trái đất Tò he - Trái đất của hòa bình!

Lũ trẻ con sún răng đặt Trái đất Tò he lên mâm đồng. Chúng công kênh Trái đất trên con đường làng giữa bầu trời mùa xuân.

Cụ nghệ nhân vội nhặt một viên sỏi nhỏ chạy theo lũ trẻ. Cụ đính viên sỏi vào Trái đất Tò he, đánh dấu địa điểm làng Tò he của Việt Nam!

Truyện ngắn của Lê Toán

Gửi bình luận






Bạn đọc vui lòng sử dụng tiếng Việt có dấu và ghi rõ địa chỉ email. BaoNinhBinh cảm ơn và ghi nhận ý kiến của bạn.

THỜI SỰ ONLINE

NÉT ĐẸP QUÊ HƯƠNG

“Dục Thúy Sơn”- ngọn núi mang trên mình nhiều áng văn thơ cổ
Mùa chim di trú trên "bức tranh thủy mặc" ở đầm Vân Long
Sắc vàng trên cánh đồng cúc chi
Mùa lau trắng Tràng An

THĂM DÒ Ý KIẾN

Nhận xét về giao diện mới của báo Ninh Bình
  •  Đẹp và thân thiện, dễ đọc
  •  Đẹp nhưng chưa thân thiện
  •  Chưa đẹp nhưng khá thân thiện
  •  Xấu và không thân thiện
Biểu quyết Xem kết quả