Hoàng Dương, sinh quán tại phường Ninh Sơn (thành phố Ninh Bình). Là một doanh nhân nhưng Hoàng Dương còn có một khoảng trời thầm kín, nơi anh ký thác tâm hồn, nơi anh giãi bày nỗi lòng, nơi anh da diết với tình yêu... đó là "khoảng trời của thi ca".
Như con ong cần mẫn tìm hương kiếm nhụy về làm mật, qua nửa đời người nay Hoàng Dương có tập thơ đầu tay "Duyên thầm", Nhà xuất bản Hội Nhà văn ấn hành đầu năm 2010 (một số bài trong tập đã được tuyển chọn vào ngày Hội thơ của Hội nhà văn Việt Nam chào mừng 1000 năm Thăng Long - Hà Nội). Sáu mươi bài thơ như những bông hồng "Khiêm tốn sống lẻ loi..." nhưng mà là: "Hồng như dòng máu đỏ/Mang hạnh phúc cho đời...".
Nếu ai đó lần đầu khi gặp Hoàng Dương cũng nhận ra ngay, anh là người có duyên thầm. Thì kia như... ánh mắt, nét mặt, nụ cười... cái duyên cứ thầm thì, mà quyến rũ mà cứ như muốn "ghì" lấy người ta vậy. "Ngoảnh mặt đi duyên thầm em giữ lại..." hay: "Nụ cười tươi cái duyên để lại/Quyến rũ lòng người nỗi nhớ mong...".
Hoàng Dương là người đã "Trải qua nắng gắt mưa nhiều..." cho nên điều anh đau đáu, khát khao từ trong tâm khảm, ấy là tình yêu. Khát khao, đau đáu... đã biến thành câu chữ, đã hóa thành thơ, và người đọc "Duyên thầm" sẽ không thấy ngạc nhiên khi phần lớn những thi phẩm ở đây là để dành cho tình yêu.
Hoàng Dương luôn tâm niệm với một triết lý giản dị, nhưng ngẫm ngợi mới thật sâu sắc, nợ tiền, nợ đời thì phải trả, trả được rồi coi như không còn vương víu nữa, nhưng nếu như nợ tình thì sao? "Nợ tình còn mãi mãi/Theo ta đến suối vàng..." và anh khẳng định: "Không bao giờ trả hết/Nếu như ta nợ tình...". Thăm mộ phần Hàn Mặc Tử, Hoàng Dương rưng rưng khóc thi nhân bằng câu thơ chệnh lòng, tui tủi: "Yêu chẳng được yêu đời khô quạnh...". Ngày rằm lên chùa, anh nguyện cầu: "A di đà Phật... Con không cần nhiều/Chỉ xin một tình yêu...".
Hoàng Dương rất dễ xúc động, nhiều khi sự xúc động đến từ vu vơ... Chia tay hai cô gái mới quen ở "Sa Pa sương phủ trắng...", trong anh đã: "Giờ mùa thu đã hết/ Gió đông đã tràn về... Đèo dốc lại đèo dốc/Quanh co một đường đi/Thủ thỉ cô đơn bước...". Tình yêu là lời ca, là nốt nhạc ngân lên, bay lên và nó thành ngọn lửa: "Sưởi ấm cho em mùa đông lạnh giá/Đón mùa xuân em đợi em chờ...".
Trong bài thơ "Chiều hạ" Hoàng Dương viết: "Một vầng trăng ai nỡ cắt làm đôi/Hai mảnh đời hai người hai nửa...". Thật bất hạnh cho những ai như vầng trăng bị xẻ đôi, như một nửa cứ mãi là một nửa. Thương quá, xót xa quá... Trong tình yêu không thể có chia lìa, người đang yêu phải gìn giữ cho ngọn lửa tình không lạnh giá, hãy bỏ qua những mặc cảm, hãy bao dung, để: "Hãy xích lại đi thêm chút nữa/Để vầng trăng tròn trĩnh đêm rằm...". Đây có thể được coi là một thông điệp của Hoàng Dương gửi đến bạn đọc thơ anh.
Nói đến mùa thu người ta hay nói đến màu vàng. Ngay như ngọn gió heo may cũng nhuốm sắc vàng thu. Nhưng Hoàng Dương có cái nhìn màu của thu thật lạ, thật độc đáo. Mùa thu của anh là mùa thu màu tím. Màu tím thủy chung, màu tím từ trong lòng người đang yêu... "Tím tình yêu rực rỡ nắng hồng...". Giận hờn, trách móc, ghen tuông... đấy cũng là phần không thể thiếu được trong tình yêu. Nhưng cao hơn cả trong tình yêu phải là lòng vị tha, sự sẻ chia, cảm thông. Trở về với dòng sông, nơi có con đò của cô dân quân hàng đêm chở đoàn quân ra mặt trận năm nào, Hoàng Dương đau đáu tìm về: 'Tóc thả dài như suối/Nụ cười ánh trăng rằm...", thế là anh: "Ngẩn ngơ bao nỗi nhớ...".
Thơ tình của Hoàng Dương được hình thành từ cảm xúc chân thật. Mỗi bài thơ là một câu chuyện tình. Chuyện ấy có nhân vật, là Em hoặc là Anh. Em bao giờ cũng hiện hữu bằng vẻ đẹp trinh nguyên, bằng sự quyến rũ khó mà cưỡng lại được. Em chờ đợi, em hy sinh, em dâng hiến, em giận hờn, em ghen tuông, em gần gũi, em xa xôi... tất cả đều được Hoàng Dương trân trọng bằng những bài thơ, câu thơ giản dị, mà rất ấm lòng.
Mỗi sắc thái biểu lộ tình yêu trong thơ Hoàng Dương đều dung dị, chân chất, đôi khi mộc mạc chân quê, cho nên sự sáo mòn, giả tạo, hay những lời to tát trong thơ tình của anh hầu như không có. Thơ tình Hoàng Dương cũng có bài nuối tiếc, ân hận về hành vi ứng xử vô tình trong tình yêu, và anh lấy đó làm bài học cho mình.
Đã yêu nhau thì không muốn xa nhau, nếu như phải chia xa thì cũng mong ngày tái ngộ, đặc thù riêng biệt của tình yêu là thế: "Thì em nhé nỗi buồn nỗi nhớ/ Nay anh đi mai anh lại bên em...". Khi yêu người ta muốn dành cho nhau tất cả những gì có thể: "Anh muốn làm ánh mặt trời/Sưởi ấm cho em mùa đông lạnh giá...".
Đọc tập thơ "Duyên thầm" của Hoàng Dương ta nhận ra dư vị ngọt ngào, nỗi niềm khắc khoải, trong vườn cây tình yêu hoa trái xum xuê, ta dễ mê man trong cái bảng lảng của men tình ngất ngây. Đến với tình yêu và được yêu ta sẽ thăng hoa, sẽ bay bổng, ta nhận ra cuộc sống mới đẹp làm sao, mới đáng sống làm sao: "Yêu! Yêu mãi khi ta còn sống/Ta vẫn yêu, yêu mãi triền miên/Yên đến khi tim ta còn đập/Khi vĩnh hằng ta vẫn cứ yêu".
Ninh Đức Hậu