|
| Giám đốc Dương Thị Hạnh kiểm tra chất lượng sản phẩm. Ảnh: Thế Minh. |
Theo lời giới thiệu của lãnh đạo phòng Kinh tế thành phố, chúng tôi đến gặp chị Dương Thị Hạnh, Giám đốc Doanh nghiệp tư nhân Quỳnh Giang phường Ninh Phong), một doanh nghiệp hoạt động đa ngành có nhiều thành công trong thời gian gần đây.
Quả thực, đúng như lời giới thiệu, đây là đơn vị đã tạo công ăn việc làm cho hàng nghìn lao động địa phương với nhiều sản phẩm như hàng cói, bèo, túi may công nghiệp, sản phẩm đá mỹ nghệ… được thị trường đón nhận. Gặp chị, chúng tôi không khỏi bất ngờ bởi vẻ giản dị, gần gũi của chị… Đưa chúng tôi đi thăm nhà xưởng sản xuất, chị tâm sự về bước đường phát triển của mình.
Doanh nghiệp tư nhân Quỳnh Giang được thành lập năm 2005, tiền thân là Tổ hợp Quỳnh Giang, chuyên sản xuất hàng cói, bèo xuất khẩu. Đến nay, Doanh nghiệp đã mở rộng ra nhiều lĩnh vực kinh doanh như may công nghiệp, chế tác đá mỹ nghệ với doanh thu hàng năm đạt trên 10 tỷ đồng. Để đạt được thành quả này không hề đơn giản đối với một công ty tư nhân mà điểm xuất phát chỉ là một tổ hợp nhận gia công hàng cói ở Kim Sơn.
Chị Dương Thị Hạnh vốn là nhân viên Ngân hàng tỉnh Hòa Bình. Sau khi nghỉ chế độ từ năm 1997, chị về quê sinh sống bươn trải nhiều nghề. Năm 2005, sau một lần tình cờ đi Kim Sơn thăm một người bạn, chị nhận thấy nghề chế biến cói xuất khẩu rất phù hợp với điều kiện của bản thân và người dân Ninh Phong trong những lúc nông nhàn. Là người ham học hỏi, với vốn liếng là hai bàn tay cùng sự cần mẫn, chị bắt đầu học nghề từ đó. Thời gian đầu, chị tập hợp mấy chị em phụ nữ trong phường vừa học vừa làm.
Để mang nghề mới về Ninh Phong có đêm chị phải thức trắng tập làm mẫu mới để sáng hôm sau hướng dẫn lại cho chị em. Tuy nhiên, ban đầu phần lớn sản phẩm nhận gia công bị trả lại do không đáp ứng được yêu cầu kỹ thuật. Không nản, chị tiếp tục mời lao động kỹ thuật từ Kim Sơn lên truyền nghề, dù sản phẩm chưa đạt chị vẫn nhập để động viên người lao động yên tâm học nghề. Nhờ đó nghề đan bèo, làm cói dần “bén duyên” với mảnh đất Ninh Phong.
Bằng phương thức tổ chức nhà xưởng cũng chính là nhà dân, người lao động nhận nguyên liệu và mẫu mã về nhà, ai rỗi lúc nào thì tranh thủ làm lúc ấy đã thu hút được đông đảo người dân tham gia. Khi chuẩn bị xuất hàng, Doanh nghiệp sẽ báo ngày giờ cụ thể để mọi người phân loại sản phẩm và đóng gói. Lúc đầu chỉ có chị em phường Ninh Phong làm nghề, sau đó phát triển đến xã Ninh Phúc, Ninh Sơn, Tân Thành, Bích Đào và các xã lân cận của huyện Hoa Lư.
Ưu thế của nghề này là không kén chọn nhân công, người già, trẻ em, phụ nữ tranh thủ thời gian rảnh rỗi để làm nghề, cho thu nhập từ 25-30 nghìn đồng/ngày. Nắm bắt được nhu cầu của thị trường, và để tiếp tục nâng cao thu nhập cho người lao động, năm 2007, chị mở rộng hoạt động kinh doanh sang nghề chế tác đá mỹ nghệ rồi may công nghiệp. Mỗi khi phát triển nghề mới chị đều tổ chức các lớp học để đào tạo nghề cho người lao động. Ban đầu Doanh nghiệp hỗ trợ chi phí học nghề mỗi ngày 20 nghìn đồng, sau đó sẽ giao sản phẩm cho từng người.
Từ ngày thành lập đến nay, Công ty đã tạo được việc làm ổn định cho gần 100 lao động thường xuyên và từ 650 đến 1.000 lao động thời vụ. Trong đó thu nhập của lao động làm nghề chế tác đá mỹ nghệ từ 2,5-5 triệu đồng người/tháng, nghề may khoảng 2 triệu đồng/người/tháng. Mức thu nhập này tuy chưa cao nhưng đã thu hút một lượng lớn người nông dân sau thu hồi đất của một số phường, xã trong thành phố Ninh Bình và người dân nông thôn ở các huyện trong tỉnh tham gia sản xuất. Điều đáng nói trong quá trình phát triển, Doanh nghiệp luôn nhận được sự quan tâm, tạo điều kiện của cấp ủy và chính quyền địa phương về mặt bằng sản xuất, hỗ trợ đào tạo nghề…
Theo chị Hạnh, sự giúp đỡ đó tuy không lớn về vật chất nhưng là nguồn động viên để chị tiếp tục mở rộng sản xuất giải quyết việc làm cho người dân địa phương. Vừa qua, Doanh nghiệp đã cử người đi học nghề trồng nấm, mục nhĩ ở huyện Đan Phượng (Hà Nội), dự định tháng 7 tới sẽ bắt đầu làm thử, quy mô ban đầu khoảng 1.000 m2. Nghề này cho thu nhập từ 50-70 nghìn đồng/ngày.
Chị Hạnh tâm sự: “Cái được lớn nhất đối với tôi không phải tiền bạc mà là niềm vui được giúp những người lao động có việc làm thường xuyên, có thu nhập ổn định ngay trên quê hương, để họ tạo dựng cuộc sống bằng chính sức lao động của mình”.
Quốc Khang